image banner
Bài dự thi "Việt Nam trong tôi": Lá cờ đỏ sao vàng và niềm tự tôn dân tộc
Lượt xem: 75
Tôi luôn dạy các con mình về lòng yêu nước và tự hào dân tộc sâu sắc, dạy các con rằng hãy yêu lấy từng tấc đất quê hương, dạy các con trân trọng lá cờ tổ quốc vì màu đỏ đang tung bay kia nhuộm máu bao liệt sĩ anh hùng.
Anh-tin-bai

Học sinh trường THCS Thanh Xuân Trung (Hà Nội) xếp hình lá cờ Tổ quốc. (Ảnh: NTCC)

Năm Mậu Thân 1968, tôi chỉ là thiên thần bé bỏng vừa cất tiếng khóc chào đời. Năm 1975, khi đất nước thống nhất, tôi đã lên bảy. Dù vậy, nhận thức về ý nghĩa và giá trị của ngày 30/4 trong tôi chưa có gì nhiều nhặn. Chỉ biết rằng trong giây khắc thiêng liêng ấy, tôi hòa cùng không khí vỡ òa hạnh phúc với muôn người nhảy cỡn lên vỗ tay rào rào vui mừng xiết bao mà thốt lên rằng: Hòa bình rồi. Đất nước hòa bình rồi".

Trong tâm thức tôi lúc đó hòa bình đơn giản nghĩa là từ nay không còn bóng dáng quân giặc gieo bom trút đạn làng quê nữa, không còn cảnh sơ tán tản cư cùng mẹ khắp ngược xuôi. Những buổi chiều tuổi thơ tôi từ đây cũng trở nên yên ả hơn bao giờ hết.

Trong ngày vui 30/4 ấy, tôi thoáng thấy mẹ buồn. Có lẽ mẹ nhớ ba. Ba tôi bị trúng đạn giặc khi chèo thuyền chở cá. Mẹ con tôi ngày đó khóc không còn nước mắt. Mẹ căm thù giặc lắm. Bà nói rằng bọn quân Mỹ xâm lược đất nước mình giết hại không biết bao đồng bào vô tội. Nếu không vì “cục nợ” là tôi bà đã thoát ly tham gia đánh giặc rồi.

Ngay giây phút biết mình chính thức mồ côi cha, trong tôi đã sôi sục lên mối căm thù sâu đậm. Tôi ước mình lớn thật nhanh như Thánh Gióng mà hòa mình vào đoàn quân cứu quốc tỏa đi khắp nẻo như thác đổ, đánh đuổi quân thù.

Hồi nhỏ, tôi vô cùng ngưỡng mộ những người bộ đội cụ Hồ xem họ như những siêu nhân có sức mạnh phi thường làm nên những chiến công oanh liệt trong cuộc kháng chiến trường kỳ. Mấy lần trong xóm có người lính về thăm nhà, tôi chạy lại nhìn ngắm gương mặt lấm lem khói bụi mà vẫn toát lên vẻ rắn rỏi và dạn dày chiến trận. Rồi tôi hỏi đủ thứ chuyện về chiến tranh. Chú xoa đầu bảo tôi phía trước còn lắm ác liệt nhưng hãy tin chiến thắng ắt đến một ngày không xa.

Và quả đúng thế thật. Cuối cùng ngày mong chờ nhất của toàn dân tộc cũng đến. Nó đến bằng sự đánh đổi hy sinh của bao lớp thế hệ tuổi trẻ nhiệt huyết yêu nước và sục sôi ý chí chiến đấu đánh đuổi quân giặc. Ngày ấy, với những chàng trai mười tám, đôi mươi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tổ quốc là trên hết và phải giữ cho bằng được. Người này ngã xuống người khác lại tiếp bước xông lên chiến đấu. Lớp lớp thanh niên xông pha ra trận.

Tôi càng cảm nhận sâu sắc cái giá của hòa bình khi lấy chồng thuộc gia đình có truyền thống cách mạng. Mẹ chồng tôi từng bị địch bắt, tù đày không biết bao lần để rồi mang những vết thương đến tận giờ. Cha chồng là liệt sĩ, hy sinh khi tuổi hai lăm còn rất trẻ, lúc ấy chồng tôi mới biết đi. Cả ba người em của mẹ chồng tôi - họ vừa khôn lớn đã bước vào vòng khói lửa, sau đó đều một đi không trở về, gửi lại thanh xuân nơi chiến trường ác liệt.

Ở xóm tôi còn biết bao nhiêu những gia đình chịu cảnh mất mát vì chiến tranh. Mỗi tấm bằng Tổ quốc ghi công là một người ngã xuống. Mỗi danh hiệu bà mẹ Việt Nam anh hùng được phong là người mẹ ấy đã hiến đi những đứa con ruột thịt, sống trọn với lý tưởng cách mạng đến hơi thở cuối cùng.

 

Hòa bình đẹp lắm nhưng không dễ có được. Để thế hệ hôm nay có cơ hội nhìn ngắm màu cờ tổ quốc tươi thắm tung bay dưới bầu trời Việt Nam tự do, hạnh phúc - kể làm sao xiết những máu xương các anh hùng đổ xuống. Tôi tự thấy mình quá may mắn được sống tận hưởng bầu không khí không còn nhuốm mùi khói đạn, và càng thêm tự hào đất nước nhỏ bé của mình.

Việt Nam trong tôi là quốc gia trải qua quá nhiều cuộc chiến tranh khốc liệt nhưng chưa bao giờ khuất phục trước bất cứ kẻ thù nào. Việt Nam trong tôi có những con người bình thường giản dị xuất thân từ giai cấp công - nông, viết nên câu chuyện lịch sử bằng máu Việt Nam trong tôi yêu chuộng hòa bình và thân thiện hữu nghị.

Tôi luôn dạy các con mình về lòng yêu nước và tự hào dân tộc sâu sắc. Dạy các con hãy yêu lấy từng tấc đất quê hương; Dạy các con trân trọng lá cờ tổ quốc vì màu đỏ đang tung bay kia nhuộm máu bao liệt sĩ anh hùng; Giải thích cho con về ý nghĩa của những ngày 30/4, 27/7, 2/9. Tôi nghĩ, không gì bổ ích hơn đối với bọn trẻ bây giờ bằng những bài học lịch sử đơn giản, dễ hiểu mà nhớ lâu.

Ở gia đình tôi, niềm tự tôn dân tộc thể hiện cụ thể qua việc treo lá cờ tổ quốc vào những dịp lễ trọng đại của đất nước bằng cả sự nâng niu và kính trọng. Lá cờ luôn được thay mới và treo ở vị trí trang nghiêm. Mỗi thành viên ai nấy cảm xúc dâng trào khi nhìn ngắm màu cờ thiêng liêng. Màu cờ như màu máu con tim. Con tim hướng về tổ quốc - chính là mảnh đất hình chữ S mang hai tiếng Việt Nam yêu thương.

Nguồn bài viết: Danviet
image advertisement
image advertisement
image advertisement
Thống kê truy cập
  • Đang online: 1
  • Hôm nay: 1
  • Trong tuần: 1
  • Tất cả: 1