Phước Mỹ Trung (Vĩnh Long): Khi mỗi hội viên trở thành một “điểm chạm” với cơ sở
(Cổng ĐT HND) -Thay vì xây dựng một nền tảng mới rồi vận động người dân cài đặt, Ủy ban MTTQ xã Phước Mỹ Trung lựa chọn Zalo để xây dựng “Nhóm Zalo Phản ánh nhanh của Nhân dân”, phối hợp cùng Hội Nông dân và các tổ chức chính trị - xã hội kết nối người dân tham gia.
Ban quản trị mô hình ra mắt đại biểu
Điều đáng nói không nằm ở tên của nhóm bởi lập một nhóm Zalo không khó, khó hơn là biến một nhóm Zalo thành một quy trình tiếp nhận tiếng nói từ cơ sở. Người dân phát hiện vấn đề có thể gửi thông tin, hình ảnh thực tế, Ban Quản trị tiếp nhận, tổng hợp, phân loại, chuyển đến cơ quan, đơn vị có thẩm quyền; sau đó tiếp tục theo dõi và thông tin kết quả trong phạm vi phù hợp. Như vậy, thay vì để một phản ánh đi qua nhiều tầng thông tin không chính thức, Phước Mỹ Trung đang thử rút ngắn thành một chu trình: Phát hiện vấn đề - phản ánh - tiếp nhận - phân loại - chuyển xử lý - theo dõi - phản hồi, đây mới chính là phần đáng chú ý của cách làm.
Trong chu trình đó, Hội Nông dân có một lợi thế đặc biệt, cán bộ, chi hội và hội viên nông dân hiện diện ở các khu dân cư, trực tiếp sản xuất, đi lại trên những tuyến đường nông thôn và tiếp xúc hằng ngày với những vấn đề của đời sống cơ sở. Nói cách khác, Hội đã có sẵn một mạng lưới “chạm” đến địa bàn, điều còn thiếu lâu nay là một con đường đủ nhanh để những thông tin từ mạng lưới ấy được tập hợp và chuyển đến đúng nơi. “Nhóm Zalo Phản ánh nhanh của Nhân dân” có thể trở thành một “cánh tay số” cho chính mạng lưới truyền thống đó, khi phát hiện một vấn đề liên quan đến môi trường, giao thông nông thôn, sản xuất, đời sống dân sinh, an sinh xã hội hay an ninh trật tự, cán bộ, hội viên không chỉ phản ánh bằng lời. Một bức ảnh, thông tin về địa điểm cùng mô tả ngắn có thể giúp vấn đề được nhận diện rõ hơn. Từ đây, vai trò của Hội cũng có thêm một chiều mới không chỉ chuyển thông tin xuống hội viên mà còn góp phần đưa thông tin từ hội viên đi lên, đó là một sự thay đổi nhỏ về phương tiện nhưng đáng chú ý về phương thức hoạt động.
Một cán bộ Hội không thể có mặt trên mọi tuyến đường, một cán bộ Mặt trận cũng không thể biết ngay mọi vấn đề vừa phát sinh tại các khu dân cư nhưng người dân thì có mặt ở đó mỗi ngày, đây chính là nguồn lực lớn nhất mà cách làm ở Phước Mỹ Trung có thể khai thác. Nếu mỗi cán bộ chi hội, hội viên nòng cốt và người dân đều có ý thức phát hiện, phản ánh thông tin chính xác, có trách nhiệm, xã sẽ hình thành một mạng lưới những “đôi mắt ở cơ sở”. Một người phát hiện điểm rác, người khác nhìn thấy tuyến đường hư hỏng, một hội viên phát hiện bất cập ảnh hưởng sản xuất, một cán bộ Hội biết một trường hợp cần hỗ trợ. Những thông tin vốn nằm rải rác trong cộng đồng, khi có một đầu mối tiếp nhận và phân loại, có thể trở thành nguồn thông tin thực tiễn giúp hệ thống chính trị nhận diện vấn đề sớm hơn. Theo cách đó, người dân không còn chỉ là người chờ một vấn đề được giải quyết mà trở thành người tham gia phát hiện vấn đề, đây cũng là điểm có thể mở rộng trong công tác Hội Nông dân.
Chuyển đổi số ở cơ sở lâu nay thường dễ được nhìn thấy qua việc lập nhóm Zalo, tuyên truyền trên mạng xã hội, gửi văn bản điện tử hay phổ biến chủ trương, chính sách qua môi trường mạng. Cách làm tại Phước Mỹ Trung gợi mở một bước tiếp theo, không chỉ dùng công nghệ để nói với dân mà dùng công nghệ để nghe dân. Nếu trước đây dòng thông tin chủ yếu đi theo chiều tổ chức Hội - cán bộ - hội viên thì mô hình này tạo thêm chiều ngược lại: Hội viên - tổ chức Hội, Mặt trận - cơ quan có trách nhiệm, khi hai dòng thông tin gặp nhau, môi trường số mới thực sự trở thành không gian tương tác hai chiều.
Với Hội Nông dân, đây có thể xem là một cách thực hành “dân vận số” ngay từ cơ sở: cán bộ Hội không nhất thiết chờ hội viên đến phản ánh mà chủ động hướng dẫn hội viên sử dụng công cụ số để nói lên những vấn đề chính đáng của mình và của cộng đồng.
Hội Nông dân và các đoàn thể phát huy mạng lưới của mình, người dân cung cấp thông tin từ thực tế. Các cơ quan chuyên môn tiếp nhận, xử lý theo chức năng. Nếu những mắt xích ấy vận hành thông suốt, một chiếc điện thoại trong tay người nông dân có thể trở thành một “điểm chạm” giữa người dân với hệ thống chính trị ở cơ sở và có lẽ đó mới là phần đáng quan tâm nhất của chuyển đổi số ở nông thôn. Từ một nhóm Zalo rất nhỏ, Phước Mỹ Trung đang thử trả lời những câu hỏi lớn ấy bằng một cách làm giản dị: để mỗi người dân là một “điểm chạm”, mỗi hội viên là một cầu nối và mỗi phản ánh chính đáng đều có một đường đi rõ ràng đến nơi có trách nhiệm.