Thứ năm, 22/10/2020 (GMT+7)
Giá nông sản
Nghe lòng bồi hồi trước khung trời kỷ niệm
09:00 - 22/09/2020
Ở độ tuổi gần tám mươi như nhà thơ Phương Hùng, mà vẫn bịn rịn với cuộc đời qua thi ca, đã là một điều đáng quý, đáng trọng. 
Tập thơ "Khung trời kỷ niệm" của Phương Hùng


Có người hỏi tôi, sao anh hay giới thiệu thơ Phương Hùng? Mà chính tôi đôi khi cũng nghĩ vậy, mặc dù Phương Hùng có nhờ hay không, cứ khi được xem bản thảo là tôi viết, chắc đây cũng là cái duyên theo quan niệm nhà Phật.
 

Tôi quen Phương Hùng từ tập thơ “Có một thời như thế” rồi tôi biết Phương Hùng qua tập thơ “Khung trời kỷ niệm”. Tôi viết là vì tôi cảm thấy hứng thú có thể chia sẻ cùng anh. Đơn giản thế thôi!
 

Nhà thơ Phương Hùng vốn xuất thân từ Trường Học sinh miền Nam, trước khi trở thành một kỹ sư điện. Nhà thơ Phương Hùng quê gốc ở Bình Khê – Tây Sơn Hạ Đạo, đó nơi tôi đã có một thời lên xuống theo anh Bốn Trầm để học lóm vài miếng võ Bình Định phòng thân trên con đường tha phương lập nghiệp.
 

Chính nhà thơ Phương Hùng đã lay động lòng tôi theo những cảm xúc của anh: “Đường về đất Mẹ quê Cha/ Nhịp cầu Kiên Mỹ bắc qua đôi bờ/ Sông Kôn dòng chảy lửng lờ/ Nước trong in bóng ước mơ cuộc đời…( trong bài “Cầu Kiên Mỹ”).
 

Hoặc là: “Khó khăn nhăn mặt con người/ Một đời lam lũ tiếng cười cũng không/ Từ ngày đắp đập ngăn sông/ Quê hương xanh lại ruộng đồng cỏ cây…/Thuận Ninh hồ nước dâng đầy/ Tưới bao hy vọng đất nầy vươn lên/  Nước hồ theo các dòng kênh/ Tưới cho đồng ruộng vững bền ngày mai ( trong bài “Hồ Thuận Ninh quê tôi”).
 

Thật vậy, tôi nhớ hồ này hình như nằm ở ngã ba đi ra Bình Thuận và xuống Bính An, nơi ngày xưa tôi hay đi qua những con đường mưa cứng nắng mềm. Bình Thuận đất cát, nên mưa thì đi xe đạp được còn nắng thì thua.
 

Chính nhà thơ Phương Hùng đã làm những kỷ niệm thức dậy trong lòng tôi từ một thời chưa xa lắm. Nhà thơ Phương Hùng rất giỏi võ, vì anh sinh ra ở quê hương trời văn đất võ, có dòng sông Kôn hiền hòa đã âm thầm chảy vào lịch sử dân tộc những anh hùng hào kiệt, những đường đao lưỡi kiếm siêu việt, những chiến tích vàng son, và đã chảy vào lịch sử văn chương những tác giả, tác phẩm đi vào lòng công chúng.
 

Đọc bài “Múa võ” của anh: “Quyền roi ta cũng đã từng/ Quê hương đất võ lẫy lừng bốn phương/ Ngứa nghề vợt lại vài đường/ Xem ra trời đất không thương tuổi già”.
 

Đọc thơ - võ của anh làm tôi lại nhớ đến món chim mía, thịt bò chua, rượu Bàu Đá, bánh xèo Phú Phong, những cuốn bánh mà người ta cuốn nguyên một cái bánh tráng, trong có rau sống và trứng, trông thèm lắm.
 

Có lần tôi cắn thẳng không được phải cắn xéo, chao ôi sao ngon và nhớ quá muốn gật gù một vài câu “Hồ trường” của Nguyễn Bá Trác.
 

Trong tập thơ “Khung trời kỷ niệm” của nhà thơ Phương Hùng lại có những kỷ niệm của tôi, chính vì vậy thi ca gắn kết chung tôi thành tri kỷ.
 

Nhà thơ Phương Hùng xa quê từ năm 9 tuổi, rồi trưởng thành, công tác nhiều nơi, nên những nỗi nhớ, những trầm tư, những hoài niệm, những bước chân lãng du, những khoảnh khắc phiêu bồng đã đưa anh đến với thơ bằng những hiện thực cuộc sống.
 

Nhà thơ Phương Hùng sử dụng những chất liệu nhẹ nhàng, giản dị, thật thà mà không kém phần sâu lắng, xao xuyến và quyến rũ. Nhà thơ Phương Hùng làm công tác khoa học, không mộng ước quan gia. Và anh làm thơ cũng không màng danh vị, tiếng tăm. Anh luôn bình sinh với nghị lực của mình.
 

Nay ở tuổi hoàng hôn, anh vẫn còn hăng say với công việc và lại vất vả với thơ, nên anh tự tại: “Bình dị an nhiên như sỏi đá/ Cứng cỏi kiên cường với gió sương”. Nơi mỗi bước chân anh qua đều để lại những cảm xúc đong đầy kỷ niệm.
 

Từ tập thơ “Có một thời để nhớ” đến tập thơ “Khung trời kỷ niệm”, có thể nói nhà thơ Phương Hùng đã vượt lên chính mình với những cảm xúc tươi nguyên. Thơ anh đan xen hồi ức quá khứ và hiện tại. Anh day dứt quá khứ, nhưng không phải để buồn mà là để sống. Nếu có buồn thì cũng trong veo, không ảnh hưởng gì đến ai. Anh viết vô tư không trao chuốc, không cầu kỳ, tự do trong vận dụng thể loại.
 

Qua tập thơ “Khung trời kỷ niệm”, tôi đã bắt gặp nhà thơ Phương Hùng qua bốn câu thơ run rẩy trái tim của anh: “Hái trăng treo ở đầu nhà/ Bẻ hoa cắm giữa lòng ta dại khờ/ Tình yêu là những giấc mơ/ Xa nhau rạo rực đợi chờ bằng không” (trong bài “Không đề”).
 

Thơ Phương Hùng ở dạng vần điệu truyền thống, nhưng anh đang muốn mở ra và hướng tới bằng những câu thơ tự do để thăm dò năng lực sáng tác của mình.
 

Ngày xưa nhà thơ Lưu Trọng Lư đã nói điều trái tim qua những vần thơ song thất lục bát mà hay đến tuyệt diệu: “Hãy xích lại đưa tay ta nắm/ Hãy buông ra đằm thắm nhìn nhau/ Rồi trong những phút giây lâu/ Mắt người tơ tưởng lòng đâu rợn tình”.
 

Hôm nay Phương Hùng gợi lại thể loại này cho chúng ta cũng là điều quý hóa: “Mai em về men say bão nổi/ Bến đò tình lặn lội sớm hôm/ Từ nay thấu cảnh cô đơn/ Con tim quăn thắt chiều hôm một mình” (trong bài “Mai em về”).
 

Trong tập thơ “Khung trời kỷ niệm”, tôi có hứng thú với những cặp lục bát của nhà thơ Phương Hùng, như “Trăng bao nhiêu tuổi chưa già/ Nguyên tiêu trăng mới chỉ là mười lăm”, hoặc “Lam chiều khói quyện xa xôi/ Ly hương xao xuyến lòng tôi ngập ngừng”, hoặc “Đến đây gửi lại lòng mình/ Xế chiều ta thấy bình minh cuộc đời”, hoặc “Em về không ngoái lại sau/ Cô đơn hờn giận úa nhàu trái tim”.
 

Ở độ tuổi gần tám mươi như nhà thơ Phương Hùng, mà vẫn bịn rịn với cuộc đời qua thi ca, đã là một điều đáng quý, đáng trọng.  

Nguồn: NNVN
Thêm bình luận :
Họ và tên
Email
Chương trình gặp gỡ hữu nghị nông dân ba nước Việt Nam, Lào, Cam-pu-chia gắn với Hội chợ nông sản sạch

Tỷ giá

Giá vàng (ĐVT: tr đồng/lượng)
Loại
Mua vào
Bán ra
SJC
55.950
56.450
Vàng nhẫn
53.650
54.150
Vàng nhẫn
53.650
54.250
Tỷ giá