Những cựu chiến binh "trở về" trong phân cảnh ám ảnh của "Mưa đỏ"
"Mưa đỏ" đã nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của khán giả cả nước. Không chỉ bởi quy mô dàn dựng hoành tráng, bộ phim còn cuốn hút nhờ những thước phim chân thực, lay động cảm xúc về 81 ngày đêm bi tráng tại Thành cổ Quảng Trị.
Các diễn viên phim Mưa đỏ trong một cảnh phim. Ảnh: NSX
Từ câu chuyện lịch sử đến cách thể hiện giàu cảm xúc, Mưa đỏ đang tạo nên một sức hút đặc biệt, đưa người xem ngược dòng ký ức để cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình hôm nay.
Những thước phim trong Mưa đỏ không chỉ tái hiện lịch sử bằng kỹ thuật điện ảnh, mà còn chạm tới trái tim khán giả bởi sự hiện diện của những cựu chiến binh thật sự. Hình ảnh các thương binh với cơ thể không lành lặn, một lần nữa lặng lẽ nằm trên giường bệnh trong hầm phẫu thuật, khiến người xem nghẹn ngào. Sự chân thật ấy không chỉ tạo nên cảm xúc ám ảnh mà còn khơi dậy niềm biết ơn sâu sắc đối với thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ và máu xương cho hòa bình hôm nay.
Phim Mưa đỏ có một phân cảnh khiến khán giả nghẹn ngào khi chứng kiến những thương bệnh binh nằm ken dày trong hầm phẫu thuật dã chiến của bác sĩ Lê (Hứa Vĩ Văn đóng). Tiếng rên la, không khí ngột ngạt và những giường bệnh chật chội đã tái hiện chân thực bức tranh chiến tranh tàn khốc.
Đặc biệt, cảnh quay lướt qua một thương binh cụt cả hai chân nằm lặng lẽ trên giường đã gây ám ảnh sâu sắc. Nhiều khán giả ngỡ đó chỉ là hóa trang hay kỹ xảo điện ảnh. Nhưng sự thật càng khiến người xem bàng hoàng hơn: người xuất hiện trong cảnh phim ấy chính là một thương binh thực sự – người từng trực tiếp chiến đấu và bị thương tại Quảng Trị năm 1972.
Không chỉ riêng ông, nhiều cựu chiến binh với đủ thương tật đã đồng hành cùng đoàn phim, sẵn sàng góp chính cơ thể không lành lặn của mình để làm nên những thước phim chân thực. Với họ, một lần nữa, dù trong vai trò khác, vẫn là sự tiếp nối cống hiến cho Tổ quốc và cho thế hệ mai sau.
Ngay sau đó, bộ phim đưa người xem đến một cảnh quay khác đầy ám ảnh: khi bệnh xá hết thuốc tê, bác sĩ Lê (do Hứa Vĩ Văn thủ vai) buộc phải cưa sống chi của một chiến sĩ. Diễn viên Hứa Vĩ Văn chia sẻ, sau cảnh quay, cả anh và Hiếu Nguyễn đều bật khóc nức nở. “Sự tàn khốc không chỉ ở tiếng bom đạn, mà còn ở tiếng gào thét đâm thẳng vào tim,” anh nói.
Với các thương binh tham gia bộ phim, họ không cần diễn, bởi đó là chính trải nghiệm từng sống qua. Họ thậm chí đùa tếu táo với ê-kíp: “Muốn cụt tay, cụt chân hay bị mù? Thương tật ¼ hay ¾?” Những câu nói tưởng chừng nhẹ nhàng ấy lại khiến nhiều người không cầm được nước mắt. Bởi với họ, được trở về đã là may mắn – trong khi đồng đội nhiều người đã nằm lại nơi chiến trường.
Đạo diễn Đặng Thái Huyền xúc động nhớ lại: “Các bác cựu chiến binh luôn đến phim trường từ rất sớm, có người đi bằng xe ba bánh tự chế. Quay phim vào lúc trời Quảng Trị rét buốt, các bác vẫn mặc trang phục lính mùa hè mỏng manh, kiên nhẫn nằm yên cho hóa trang rồi quay suốt nhiều giờ. Chắc hẳn cái lạnh ấy khiến vết thương cũ đau buốt, nhưng các bác vẫn không than vãn. Chúng tôi thực sự cảm phục tinh thần Bộ đội Cụ Hồ và biết ơn sự đồng hành của các bác".
Giám đốc sản xuất Kiều Thanh Thúy cũng lý giải về quyết định táo bạo mời thương binh thật tham gia: “Chúng tôi muốn mang lại sự chân thực tuyệt đối. Sự hiện diện của các bác không chỉ làm bộ phim giàu sức nặng hơn, mà còn là cơ hội để dàn diễn viên trẻ được tiếp xúc với nhân chứng sống, từ đó thấu hiểu nhân vật và lý tưởng của thế hệ cha anh".
“Mưa đỏ” – bộ phim do Điện ảnh Quân đội nhân dân sản xuất, nhận được sự chỉ đạo và hỗ trợ trực tiếp của Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Tổng cục Chính trị, Bộ Tổng Tham mưu và tỉnh Quảng Trị – đã tái hiện bi tráng 81 ngày đêm giữ Thành cổ. Những thước phim không chỉ kể lại lịch sử, mà còn giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng độc lập, tự do không hề đến dễ dàng.
Và trong từng khuôn hình, sự góp mặt của những người từng “nằm lại và trở về” từ chiến trường Quảng Trị đã khiến Mưa đỏ trở thành một nhịp cầu đặc biệt, nơi điện ảnh và hiện thực hòa làm một, như một nốt nhạc lắng sâu trong bản giao hưởng hòa bình của dân tộc.